hwiə̤n˨˩, hwiəŋ˧˧, hwiəŋ˨˩
- Tên gọi của một trong sáu thanh điệu tiếng Việt, được kí hiệu bằng dấu "`".
- Đá có màu đen nhánh, dùng làm đồ trang sức.
- Dây đàn, đàn.
“Khói trầm cao thấp tiếng huyền gần xa.” — (Truyện Kiều)
- Cạnh đối diện với góc vuông trong tam giác vuông.
“Cạnh huyền.”
“Đường huyền.”
- Có màu đen nhánh.
- Dáng cây thế cổ thụ trườn bò qua mép chậu, đổ xuôi xuống dưới thành góc 120° rồi vươn ngọn lên, điệu đi của cây mềm mại, tay cành buông thả tự nhiên gây cảm giác nhẹ nhàng, thư thái.